You Are Here: Home » Nhảm » HÀ NỘI…

HÀ NỘI…

Tháng 1

Trời lạnh căm lạnh buốt như câu chào của 1 lão chủ nhà khó tính có khách đến chơi vào đúng bữa ăn.

Đã lâu lắm rồi nó mới vác xe lang thang cái đất Hà thành này. Có cái cảm giác gì như mới tinh, lạ lẫm. Đây là nơi nó đã gắn bó đến 6 năm trời ư? Khói bụi, ồn ào, tiếng còi xe, tiếng chửi nhau… khiến đầu nó như muốn vỡ tung ra. Nó nhớ lại cái cảm giác 1 thằng nhóc lớp 11 lạ lẫm lần đầu bước chân tới Hà nội.

Không đúng, Hn vẫn vậy. Có chăng là nó đã thay đổi mà thôi. Chưa bao giờ nó có cảm giác lạc lõng và cô độc đến vậy. Suốt cuộc hàng trình 17 ngày, đầu óc cứ vẩn vơ là nó lại vít ga. Tiếng động cơ, tiếng gió khiến mọi thứ nhoà đi hết cả. Nhưng đây là HN và nó chẳng thể vít ga được nữa. Suy nghĩ nó tắc cứng như con đường trước mặt. Rồi có lúc lại chuyển nhanh theo từng kỉ niệm với những con đường xưa cũ.

Ôi, Hà nội ngày xưa có em…

Tháng 3,

Ông trời mang tính cách của 1 mụ đàn bà đỏng đảnh, Dầm dề buôn chuyện với những hạt mưa ngâu.

Một buổi tối tan sở muộn, lại 1 mình lang thang trên những con đường cũ. Vẫn chẳng có chút gì thân thiết nhưng lại tràn trề vấn vương. Chợt nhớ:

Ngày xưa đôi ta bên nhau,

Chiếc ô xoe tròn thành bóng lá.

Mong sao mưa thật lâu

Để cho đôi lứa yêu nhau.

Ừ, ngày xưa ấy Hà nội vẫn có mùa xuân, vẫn có mưa ngâu. Nhưng hình như trong trí nhớ của nó chẳng có mùa nào là mùa lạnh. Hà nội bây giờ đã khác, à không, có lẽ nó đã khác….

Ngày nay đôi ta xa nhau

Lá non trên cành tìm lá úa

Từng giọt mưa ngâu rớt bên thềm

Tình yêu đâu dễ lãng quên

Mưa ngâu là thế, chút thoáng qua chẳng thể làm ướt làn mi. Vậy mà cứ dầm dề vậy mà đã kịp ngấm qua lớp áo khoác vào da thịt nó. Nhưng cái lạnh từ mưa dừng như quá ít, có gì đó lạnh hơn, từ trong ra. Cái lạnh của một tâm hồn trống rỗng, vô định. Nó đã từng rất sợ cảm giác này. Cái cảm giác cô độc giữa rất nhiều người.

Hà nội đông đúc và ồn ào, Hà nội có bạn bè và anh em, Hà nội có quá khứ, Hà nội có kỉ niệm và Hà nội có tương lai. Chỉ 1 điều, Hà nội không có em…

Và cơn mưa, mưa còn rớt rơi trên khung trời đầy nắng gió,

Giọt mưa ngâu hay là nước mắt ai nhớ nhau.

Chuyện tình yêu như là những cơn mưa trong đời đầy nắng gió

Để trên mi ai bây giờ ướt đẫm mưa ngâu.

Phải chăng chỉ là do làn mưa làm mờ đôi mắt, dơ tay quẹt ngang 1 cái con đường dài lại sáng trong. Ừ thì cứ tự nhủ vậy đi, cơn mưa nào rồi cũng dứt, mặt trời vẫn chỉ ở đó mà thôi.

Đã bao lâu nó dầm mình trong cơn mưa và bầu trời ảm đạm. Cái bóng đèn trên đầu mà nó ngỡ mặt trời giờ cũng đã tối đi. Phải đi thôi, tìm lấy ánh mặt trời. Vì nó biết rằng, mặt trời rồi sẽ soi sáng cả hai nơi.

Một phút ngẩn ngơ nghe mưa rơi…

 

 

Comments

comments

Copyright © 2013 Tuongnd.com

Scroll to top